+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 13

Ðề tài: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

  1. #1
    Nhân ái Haidang02 is on a distinguished road Avatar của Haidang02
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    2,498
    Thanks
    1,569
    Thanked 2,655 Times in 929 Posts
    Blog Entries
    1

    Mặc định Facebook share Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Hồi bé, mình rất thích thơ Trần Đăng Khoa. Thơ của Trần Đăng Khoa tự nhiên, tự nhiên như cuộc sống vốn thế, là tất cả những gì diễn ra hàng ngày dưới con mắt của một cậu bé, rất gần gũi, dung dị nhưng cũng rất tinh tế...
    Hạt gạo làng ta/có bão tháng bảy/có mưa tháng ba/Giọt mồ hôi sa/Những trưa tháng sáu/nước như ai nấu/Chết cả cá cờ/Cua ngoi lên bờ/Mẹ em xuống cấy...
    Lời thơ đã được phổ nhạc, mỗi lần hát, mình vẫn thấy cảm động, dù đã bao nhiêu năm, nhưng cảm xúc mỗi khi hát vẫn thế...

    Hạt gạo làng ta


    Hạt gạo làng ta.
    Có vị phù sa,
    Của sông Kinh Thầy.
    Có hương sen thơm,
    Trong hồ nước đầy.
    Có lời Mẹ hát,
    Ngọt ngào hôm nay.

    Hạt gạo làng ta.
    Có bão tháng bảy,
    Có mưa tháng ba.
    Hạt mồ hôi sa,
    Những trưa tháng sáu.
    Nước như ai nấu,
    Chết cả cá cờ.
    Cua ngoi lên bờ,
    Mẹ em xuống cấy.

    Hạt gạo làng ta.
    Những năm bom Mĩ,
    Trút trên mái nhà.
    Những năm khẩu súng,
    Theo người đi xa.
    Những năm băng đạn,
    Vàng hơn lúa đồng.
    Bát cơm mùa gặt,
    Thơm hào giao thông.

    Hạt gạo làng ta.
    Chở ra tiền tuyến,
    Chở về phương xa.
    Em vui em hát,
    Hạt vàng làng ta.
    Em vui em hát,
    Hạt vàng làng ta...

    Khi My và Đăng còn nhỏ, hai đứa cười khanh khách khi đọc câu : Hàng bưởi/Đu đưa/Bế lũ con/Đầu tròn/Trọc lốc...(Mưa) , rồi đều khóc khi mẹ đọc bài Sao không về vàng ơi?...

    Sao không về Vàng ơi

    Tao đi học về nhà
    Là mày chạy xồ ra
    Đầu tiên mày rối rít
    Cái đuôi mừng ngoáy tít
    Rồi mày lắc cái đầu
    Khịt khịt mũi, rung râu
    Rồi mày nhún chân sau
    Chân trước chồm, mày bắt
    Bắt tay tao rất chặt
    Thế là mày tất bật
    Đưa vội tao vào nhà
    Dù tao đi đâu xa
    Cũng nhớ mày lắm đấy

    Hôm nay tao bỗng thấy
    Cái cổng rộng thế này!
    Vì không thấy bóng mày
    Nằm chờ tao trước cửa
    Không nghe tiếng mày sủa
    Như những buổi trưa nào
    Không thấy mày đón tao
    Cái đuôi vàng ngoáy tít
    Cái mũi đen khịt khịt
    Mày không bắt tay tao
    Tay tao buồn làm sao!

    Sao không về hả chó ?
    Nghe bom thằng Mĩ nổ
    Mày bỏ chạy đi đâu ?
    Tao chờ mày đã lâu
    Cơm phần mày để cửa
    Sao không về hả chó?
    Tao nhớ mày lắm đó
    Vàng ơi là Vàng ơi!

  2. #2
    Nhân ái Haidang02 is on a distinguished road Avatar của Haidang02
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    2,498
    Thanks
    1,569
    Thanked 2,655 Times in 929 Posts
    Blog Entries
    1

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Góc sân và khoảng trời



    Góc sân nho nhỏ mới xây
    Chiều chiều em đứng nơi này em trông
    Thấy trời xanh biếc mênh mông
    Cánh cò chớp trắng trên sông Kinh Thầy…

  3. #3
    Ngọn lửa yêu thương Temporary_life is on a distinguished road Avatar của Temporary_life
    Gia nhập
    Mar 2009
    Nơi cư ngụ
    Hà Nội, Việt Nam
    Bài gởi
    729
    Thanks
    703
    Thanked 950 Times in 290 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Em cũng thích thơ TĐK lắm! Bài Hạt gạo làng ta em còn có bài hát của đội thiếu nhi Nam định hát mà ngày xưa thường phát trên đài ý, nghe cảm động hơn nhiều so với các cháu thiếu nhi cung văn hóa bây giờ!
    Khi nụ cười mùa mát rượi phố mùa...

  4. #4
    Nhân ái Mẹ Cáo is on a distinguished road Avatar của Mẹ Cáo
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    1,850
    Thanks
    593
    Thanked 745 Times in 399 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Mẹ ốm
    Mọi hôm mẹ thích vui chơi
    Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
    Lá trầu khô giữa cơi trầu
    Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
    Cánh màn khép lỏng cả ngày
    Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
    Nắng mưa từ những ngày xưa
    Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
    Khắp người đau buốt, nóng ran
    Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
    Người cho trứng, người cho cam
    Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
    Sáng nay trời đổ mưa rào
    Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
    Cả đời đi gió đi sương
    Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
    Mẹ vui, con có quản gì
    Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
    Rồi con diễn kịch giữa nhà
    Một mình con sắm cả ba vai chèo
    Vì con, mẹ khổ đủ điều
    Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
    Con mong mẹ khỏe dần dần
    Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
    Rồi ra đọc sách, cấy cày
    Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.
    Ký: xoẹt
    ===============================================

    Hãy đăng ký hiến máu trong trường hợp khẩn cấp cho các bé phải phẫu thuật mà chúng mình bảo trợ nhé:WELCOME!!!

  5. #5
    Nhân ái Mẹ Cáo is on a distinguished road Avatar của Mẹ Cáo
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    1,850
    Thanks
    593
    Thanked 745 Times in 399 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Trăng sáng sân nhà em

    Ông trăng tròn sáng tỏ
    Soi rõ sân nhà em
    Trăng khuya sáng hơn đèn
    Ơi ông trăng sáng tỏ
    Soi rõ sân nhà em...

    Hàng cây cau lặng đứng
    Hàng cây chuối đứng im
    Con chim quên không kêu
    Con sâu quên không kêu
    Chỉ có trăng sáng tỏ
    Soi rõ sân nhà em
    Trăng khuya sáng hơn đèn
    Ơi ông trăng sáng tỏ
    Soi rõ sân nhà em...
    Ký: xoẹt
    ===============================================

    Hãy đăng ký hiến máu trong trường hợp khẩn cấp cho các bé phải phẫu thuật mà chúng mình bảo trợ nhé:WELCOME!!!

  6. #6
    Nhân ái Mẹ Cáo is on a distinguished road Avatar của Mẹ Cáo
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    1,850
    Thanks
    593
    Thanked 745 Times in 399 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    KHI MẸ VẮNG NHÀ


    Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai
    Khi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạo
    Khi mẹ vắng nhà, em thổi cơm
    Khi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườn
    Khi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng

    Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín
    Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh
    Trưa mẹ về, cơm dẻo và ngon
    Chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn
    Tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ

    Mẹ bảo em: Dạo này ngoan thế!
    - Không mẹ ơi! Con chửa ngoan đâu
    Áo mẹ mưa bạc màu
    Đầu mẹ nắng cháy tóc
    Mẹ ngày đêm khó nhọc
    Con chưa ngoan, chưa ngoan!
    Ký: xoẹt
    ===============================================

    Hãy đăng ký hiến máu trong trường hợp khẩn cấp cho các bé phải phẫu thuật mà chúng mình bảo trợ nhé:WELCOME!!!

  7. #7
    Nhân ái Haidang02 is on a distinguished road Avatar của Haidang02
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    2,498
    Thanks
    1,569
    Thanked 2,655 Times in 929 Posts
    Blog Entries
    1

    Thumbs up Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Trần Đăng Khoa hồi nhỏ.
    Đánh tam cúc
    Bố vào lò gạch
    Mẹ ra đồng cày
    Anh đi công tác
    Chị săn máy bay
    Cả nhà vắng hết
    Chỉ còn bé Giang
    Bé đánh tam cúc
    Với con mèo khoang
    Nắng hồng chín rực
    Bỗng nhiên bay vào
    Rung râu, chớp mắt
    Mèo ta "Ngoao! Ngoao!"
    Đây là tướng ông
    Chân đi hài đỏ
    Đây là tướng bà
    Tóc hiu hiu gió
    Đây là con ngựa
    Chân có bụi đường
    Và đây quân sĩ
    Thuộc làu văn chương...
    - Quân này mày được
    Quân này tao chui!
    Mèo ta phổng mũi
    "Ngoao! Ngoao!" một hồi
    - Quân này mày chui
    Quân này tao được!
    Mèo bỗng dỏng tai
    Mắt xanh như nước
    À thôi... mày được!
    Bé Giang dỗ dành
    Mèo thè lưỡi đỏ
    Liếm vào răng nanh
    Nắng dừng trước cửa
    Lúc nào không hay
    Đã nghe khói bếp
    Nhà ai thơm bay.

    1969
    Mình thích hình ảnh bé Giang và con Mèo dưới góc nhìn của Khoa, rất hồn nhiên, trẻ con nhưng cũng mang đậm chất nhân văn. Khi Mèo thắng thì "phổng mũi "Ngoao! Ngoao!" một hồi ", nhưng khi thua "Mèo bỗng dỏng tai/ Mắt xanh như nước". Thế là bé Giang nhường " À thôi... mày được!/ Bé Giang dỗ dành"...
    Last edited by Haidang02; 26-05-2009 at 11:09 PM.

  8. #8
    Nhân ái Camellia is on a distinguished road Avatar của Camellia
    Gia nhập
    Mar 2009
    Nơi cư ngụ
    Hanoi
    Bài gởi
    1,553
    Thanks
    1,714
    Thanked 1,641 Times in 462 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Haidang02 Xem Bài Gởi
    Trần Đăng Khoa hồi nhỏ.



    Đánh tam cúc
    Bố vào lò gạch
    Mẹ ra đồng cày
    Anh đi công tác
    Chị săn máy bay
    Cả nhà vắng hết
    Chỉ còn bé Giang
    Bé đánh tam cúc
    Với con mèo khoang
    Nắng hồng chín rực
    Bỗng nhiên bay vào
    Rung râu, chớp mắt
    Mèo ta "Ngoao! Ngoao!"
    Đây là tướng ông
    Chân đi hài đỏ
    Đây là tướng bà
    Tóc hiu hiu gió
    Đây là con ngựa
    Chân có bụi đường
    Và đây quân sĩ
    Thuộc làu văn chương...
    - Quân này mày được
    Quân này tao chui!
    Mèo ta phổng mũi
    "Ngoao! Ngoao!" một hồi
    - Quân này mày chui
    Quân này tao được!
    Mèo bỗng dỏng tai
    Mắt xanh như nước
    À thôi... mày được!
    Bé Giang dỗ dành
    Mèo thè lưỡi đỏ
    Liếm vào răng nanh
    Nắng dừng trước cửa
    Lúc nào không hay
    Đã nghe khói bếp
    Nhà ai thơm bay.

    1969
    Mình thích hình ảnh bé Giang và con Mèo dưới góc nhìn của Khoa, rất hồn nhiên, trẻ con nhưng cũng mang đậm chất nhân văn. Khi Mèo thắng thì "phổng mũi "Ngoao! Ngoao!" một hồi ", nhưng khi thua "Mèo bỗng dỏng tai/ Mắt xanh như nước". Thế là bé Giang nhường " À thôi... mày được!/ Bé Giang dỗ dành"...

    Đọc bài thơ này, em lại nhớ đến tích: Xuân Diệu bình trật thơ Trần Đăng Khoa
    Điều ta tin không có thật trên đời





    "...Đã khuya rồi vẫn ngồi đếm sao
    Đếm xong rồi, mới thấy tào lao ..."

  9. #9
    Nhân ái Trái ớt dễ thương is on a distinguished road Avatar của Trái ớt dễ thương
    Gia nhập
    Mar 2009
    Nơi cư ngụ
    Huế
    Bài gởi
    2,076
    Thanks
    1,845
    Thanked 2,253 Times in 831 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Đọc thơ TDK nhẹ nhàng, tình cảm, trong sáng và tả thật nữa .
    Ít online , 0935 chín 4 chín 1 chín 1

  10. #10
    Trái tim hồng April is on a distinguished road Avatar của April
    Gia nhập
    Mar 2009
    Bài gởi
    72
    Thanks
    260
    Thanked 44 Times in 18 Posts

    Mặc định Facebook share Ðề: Góc sân và khoảng trời - Thơ Trần Đăng Khoa

    Nhắc đến Góc sân và Khoảng trời em nhớ như in một kỷ niệm không bao giờ quên. Hồi đò chị em em còn bé xíu, mượn được cuốn Góc sân và Khoảng trời hay quá, hai chị em chia nhau chép lại cả cuốn thơ, bây giờ vẫn còn giữ được tập thơ chép tay đó.
    MƯA
    Sắp mưa
    Sắp mưa
    Những con mối
    Bay ra
    Mối trẻ
    Bay cao
    Mối già
    Bay thấp
    Gà con
    Rối rít tìm nơi
    Ẩn nấp
    Ông trời
    Mặc áo giáp đen
    Ra trận
    Muôn nghìn cây mía
    Múa gươm
    Kiến
    Hành quân
    Đầy đường
    Lá khô
    Gió cuốn
    Bụi bay
    Cuồn cuộn
    Cỏ gà rung tai
    Nghe
    Bụi tre
    Tần ngần
    Gỡ tóc
    Hàng bưởi
    Đu đưa
    Bế lũ con
    Đầu tròn
    Trọc lóc
    Chớp
    Rạch ngang trời
    Khô khốc
    Sấm
    Ghé xuống sân
    Khanh khách
    Cười
    Cây dừa
    Sải tay
    Bơi
    Ngọn mùng tơi
    Nhảy múa
    Mưa
    Mưa
    Ù ù như xay lúa
    Lộp bộp
    Lộp bộp...
    Rơi
    Rơi...
    Đất trời
    Mù trắng nước
    Mưa chéo mặt sân
    Sủi bọt
    Cóc nhảy chồm chồm
    Chó sủa
    Cây lá hả hê
    Bố em đi cày về
    Đội sấm
    Đội chớp
    Đội cả trời mưa...
    (1967 - Góc sân và khoảng trời)

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng

Tags cho bài viết này

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn